trang chính | lời giới thiệu | sống lời chúa | truyện ngắn | liên lạc


 

Nguyễn Trung Tây, SVD
Chuyện Vợ Chuyện Chồng

Ý
Chúa? Ý Con?

Chuyện thời bây giờ kể rằng, ở thung lũng điện tử Silicon, San Jose, California của Hoa Kỳ có một đôi vợ chồng, con trai tên Bòn, bốn tuổi, con gái tên Bon, mười tháng. Chồng là Kỹ Sư điện. Vợ làm Assembler trong hãng điện tử. Cả hai vợ chồng là những thành viên trung thành trong Ban Giáo Lý giáo xứ Việt Nam.




Vợ hỏi chồng,

— Anh nghĩ sao, nếu mùa hè này mình đi Âu Châu chơi?

Chồng lưỡng lự, chép miệng,

— Ý của anh thì hơi khác. Anh nghĩ...hay là thôi. Năm nay, mình mới có thêm con bé Bon.

Chồng vẽ ra một viễn ảnh (hắc ám nhưng thực tế),

Chỉ nội cái vụ anh và em, vợ chồng thay phiên nhau trông chừng hai đứa thôi cũng đủ mệt xỉu, còn nói chi đến chuyện nghỉ hè. Em còn nhớ vụ thằng Bòn đi lạc ở Hội Chợ Tết năm ngoái hay không? Anh với em mới quay vô tính lựa mua mấy cuốn CD thôi, lúc quay ra, thằng "giặc" đã bốc hơi, biến mất tiêu. Hên là gặp ông cảnh sát nhìn thấy nó đứng khóc... Chứ gặp phải mẹ mìn là xong rồi!

Chồng kết luận,

— Thôi, chừa! Năm ngoái mới có một đứa mà còn mệt như vậy. Năm nay, lại lòi ra thêm con bé Bon mười tháng. Thôi, anh chịu!

Vợ cười,

— Sao ý anh cũng giống ý em ghê.

Vợ tiếp tục ngồi đan áo len cho thằng Bòn, miệng nói,

— Em cũng chỉ muốn giỡn với anh thôi. Chứ ý của em là năm nay mình ở nhà, không đi đâu hết.

Chồng nịnh vợ,

Đúng là thuận vợ thuận chồng, tát bể Đông cũng cạn.

Vợ mát mẻ,

— Cũng hy vọng là như thế. Lần này hai đứa mình...hên. Ý anh hòa thuận ý em. Nhưng cũng có mấy lần, ý anh...đối chọi ý em.

Chồng tiếp tục đổ đường vào ly chanh muối của vợ,

— Những lần ý anh “khác” ý em, anh nhường nhịn liền. Anh để ý em toàn thắng.

Vợ dừng lại đường len, ngẩng đầu lên,

— Đương nhiên! Anh đừng có quên, lệnh ông không bằng cồng bà…

Chồng đổi giọng ngọt nhạt, tố liền,

— Không phải dọa! Tôi biết. Nhưng đừng có quên cồng bà vẫn không bao giờ bằng ý Chúa.

Vợ ngưng một giây, nghĩ ngợi, rồi mỉm cười,

— Cho anh thắng lần này đó. Ý Chúa là nhất. Ai dám thay đổi ý Trời.

Chồng kể chuyện Ban Giáo Lý,

— Em làm anh nhớ có lần họp Ban Giáo Lý, Frère kể chuyện anh thanh niên mang con ghi danh Lớp Giáo Lý. Thấy anh chàng chống nạng, Frère hỏi, “Ủa! Sao, chống nạng vậy”? Anh thanh niên nói, “Cái này chắc là tại ý Chúa”. Frère thắc mắc, “Sao lại ý Chúa?”. Anh thanh niên kể, “Tuần trước, em... thật tình cũng hơi quá chén! Thì, Frère biết đó, thanh niên mà. Làm cả tuần mệt nhọc, cuối tuần em cũng lai rai mấy xị vui chơi với bạn bè. Trên đường lái xe về nhà, em lỡ tay hít nhẹ vào cái cột đèn… Thôi, âu đó cũng là thánh giá Chúa gửi, chắc là ý...ý Chúa!”.

Vợ cười,

— Có mà ý Chúa, ý con thì có.

Vợ tiếp luôn,

— Anh cũng vậy đó. Mấy lần em thấy anh đi về khuya, miệng có mùi bia đấy nhé. Có xảy ra chuyện chi, thì đừng có mà đổ cho em, hoặc là đổ thừa cho ý Chúa.

Chồng phản đối,

— Ơ! Tại sao lại bắt đầu với chuyện đi nghỉ hè nhưng lại kết thúc với vụ bia rượu ở đây?

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, xin ban thêm niềm tin để con vui sống với thánh ý thiên đàng.

Nguyễn Trung Tây, SVD

 


trang chính | lời giới thiệu | sống lời chúa | truyện ngắn | liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay